Cordis lật mặt cá trích, mặt dán đáy nồi đã được chiên vàng giòn, cậu cẩn thận lật, không làm rách chút da nào.
Nồi nước bên cạnh đã sôi, Cordis đặt khay đựng lư ngư vào hấp. Khi đậy nắp nồi lại, cậu còn nhìn thấy thịt cá đổi màu rất nhanh.
Hấp cá rất dễ chín, nhưng Cordis chưa từng hấp con cá nào to đến mức này, nên phần lớn sự chú ý đều đặt vào nồi đang hấp.
Cá trích chiên rất nhanh là xong, hai mặt đều vàng khô giòn. Những chiếc vây lưng như hàng gai thép dài giờ đã được chiên đến giòn rụm, chạm nhẹ là rụng xuống.
Hơn mười con cá trích được chiên chồng lên đĩa, nhìn thôi đã khiến trùng ta phải nuốt nước miếng.
Cordis canh thời gian mở nắp nồi hấp lư ngư ra xem. Cậu nhìn một cái liền biết dự đoán của mình chuẩn xác: cắt thành khúc nên rất dễ chín, cá đã hoàn toàn chín tới. Cậu dùng chiếc đũa chọc vào giữa, thịt cá tách ra nhẹ nhàng khỏi xương gai. Thời gian hấp chuẩn đến mức vừa chín hoàn hảo mà không bị già.
Cậu tắt lửa, mang găng tay cách nhiệt lấy khay cá ra, đặt lên bàn.
Đám quân thư hộ vệ khi dựng trại tạm thời đã tự sắp xếp thành hai bàn ngồi, đây là không muốn ngồi cùng bàn với lão đại của bọn họ, cũng sợ giành đồ ăn với thuộc hạ của anh.
Cordis không nhịn được cười thầm, bạn bè và đồng nghiệp quả thật là hai cảm giác hoàn toàn khác nhau.
Dù bây giờ thường xuyên gặp Ike và những trùng khác, cùng nhau ăn cơm, bọn họ vẫn luôn có chút không tự nhiên. Frappel thì không bị ảnh hưởng mấy, nhưng cấp dưới như cậu thì vẫn sẽ thấy hơi mất tự nhiên. May là cậu và Frappel quen nhau trong tình huống đặc biệt, nếu không e rằng bọn họ cũng chẳng có cơ hội trở thành bạn bè.
Khi nấu, Cordis luôn dựa vào số lượng mỗi trùng mà chuẩn bị món ăn, bây giờ nấu xong liền chia phần luôn, như vậy khỏi phải lo ai đó ăn nhiều rồi phải giành giật.
Cậu quên mất ăn ở nhà ăn thì cũng chia phần như thế mà đồ ăn ngon lúc nào cũng mang tính cạnh tranh.
Cordis bày các món ra, trước tiên chia cá hấp, mỗi trùng đều có phần gần tương đương, nhưng cậu cố tình để bọn họ nếm được nhiều vị trí khác nhau của cá. Cậu thích phần bụng cá nhất, nên đầu bếp tư tâm giữ cho mình một miếng lớn.
Cậu cũng chia đều phần cá trích chiên giòn.
Cá ngon nhất là lúc vừa làm xong, đặc biệt là cá hấp để nguội là vị giảm đi nhiều, thậm chí còn hơi tanh.
Cordis mở quang não, nghĩ xem có nên giục Frappel về ăn cơm hay không, nhưng lại không biết anh đi làm gì, gửi tin tùy tiện có thể quấy rầy.
May mà cậu còn đang do dự thì Frappel đã trở lại. Tay anh xách theo mấy con chim trắng lớn giống loại hôm qua bắt được, ném xuống đất cạnh lều trại.
“Đúng lúc lắm, về ăn cơm.” Cordis vội chào đón, lại tò mò nhìn mấy con chim trắng lớn bị anh thả xuống: “Loại chim này dễ bắt vậy sao?”
“Cũng được. Tìm được sào huyệt của chúng, nên đi xem thử.” Thực ra Frappel vừa đi bắt con mạnh nhất trong bầy, tránh để mấy con còn lại nhân lúc bọn họ vớt cá mà lao tới giành ăn. Anh xắn tay áo, rửa tay bằng nước sạch.
Cordis cũng không hỏi thêm. Hôm qua cậu nấu chim trắng lớn thấy vị cũng không tệ, hôm nay còn tìm được tía tô, mấy con chim này mang về làm món kiểu tía tô chắc cũng ngon như “vịt nấu tía tô”.
Bốn trùng hộ vệ nghe Cordis gọi ăn cơm liền nhanh chóng buông công việc trong tay, xúm lại ngay.
Cordis thấy mấy quân thư còn lại cũng có động tĩnh, liền ngồi xuống bàn nhỏ dưới gốc cây mà cậu thích nhất, đưa đôi đũa vào tay Frappel: “Cá hấp này phải ăn nhanh, để nguội là không ngon.”
Frappel lập tức nghe lời ăn.
Hương vị cá hấp vừa thơm vừa ngọt, không biết là vì cá trong hồ ít tanh hay do tay nghề xử lý nguyên liệu của Cordis quá tốt.
Cordis gắp một miếng cá, cẩn thận nếm rồi mới hài lòng gật đầu. Loại cá nhìn giống lư ngư này quả nhiên giống tiền bối của nó: thịt mềm, vị thơm, hấp cũng vừa đúng độ.
Cậu không nhịn được vừa ăn vừa khen mình. Chỉ tiếc nếu có thêm chén nước tương gừng hành để chấm nữa thì càng hoàn mỹ.
Frappel ăn xong cá hấp liền ăn cá chiên. Món này vừa cho vào miệng đã răng rắc giòn, hương vị khác hoàn toàn với hương của cá hấp. Không có tu dưỡng “mỹ thực học” cũng không sao, vì thứ duy nhất có thể biểu đạt sự thích thú chính là ăn, từng miếng từng miếng, không ngừng.
Cordis quan sát tốc độ ăn của Frappel, phán đoán anh thích cá chiên hơn.
Cá chiên được Cordis dùng khá nhiều dầu, hơi thiên về kiểu chiên giòn. Cá trích được chiên đến từng mảnh xương cũng giòn, ngay cả xương sống lớn cũng có thể nhai vài cái rồi nuốt thẳng.
Không phải vì răng Trùng tộc khỏe, mà vì xương cá đã được ướp đậm vị và chiên rất kỹ, thịt cá vàng giòn đều, càng nhai càng thơm.
Cordis ăn một con cá chiên, phần còn lại đều để cho Frappel.
Cậu đặt đũa xuống, đi xào món cá lát đã ướp. Xào cá lát là món phải thao tác nhanh, quan trọng là chất lượng cá và tay nghề ướp.
Lúc ướp cần cho tinh bột để thịt mềm hơn và màu lên đẹp hơn. Cordis mang theo rất nhiều đậu đất phấn, dùng rất vừa ý.
Chỉ mất một phút, Cordis đã xào xong cá lát và chia ra hai bát lớn. Một quân thư nhanh mắt lập tức chạy tới bưng về bàn.
“Canh cũng xong rồi, ai muốn uống thì tự lấy.” Cordis rắc muối vào canh cá trắng sữa, múc cho mình và Frappel mỗi người một chén. Nghĩ đến Ike và Reuel còn đang làm việc, cậu lại múc một hộp lớn để dành mang về cho họ.
Trong lúc ăn cá lát và canh cá, Cordis lại quan sát Frappel, phát hiện anh thích món cá xào hơn. Cậu đoán vị giác anh có thể quá nhạy, ngửi ra mùi tanh nguyên bản của cá.
Bất quá, Frappel vẫn ăn sạch toàn bộ các món, tốc độ còn không hề chậm lại- rất rõ ràng, dù có chút ảnh hưởng, anh vẫn thích.
Cordis tò mò, cậu hỏi: “Anh là vì ngửi thấy mùi cá hấp với canh cá nên không thích sao?”
“Không, mấy món đó đều rất ngon.” Frappel lắc đầu. Món ăn Cordis làm dù là món đơn giản nhất, hương vị cũng là ngon nhất mà anh từng ăn.
Anh tự hỏi một lát, có nên nói ra hay không. Đối diện là ánh mắt ham học hỏi như khát nước của Cordis, do dự một chút, anh vẫn mở miệng.
“Trước đây từng ăn cá sống.” Frappel nói.
Cordis hơi sững lại. Cá sống mà ăn trực tiếp thì đúng là mùi vị không dễ chịu, hơn nữa như Frappel nói, thứ cá sống này không phải kiểu cá sống ăn kèm nước chấm, mà là ăn thẳng luôn, mùi tanh đó đối với quân thư có ngũ giác vô cùng nhạy như bọn họ, thật sự là một kiểu tra tấn rất lớn.
Cordis nghĩ một chút: “Là lúc gặp tinh thú triều, trôi dạt đến tinh cầu nguyên thủy nào đó rồi phải ăn như vậy sao?”
Frappel gật đầu.
“Tôi cứ tưởng anh là kiểu chưa từng nếm khổ bao giờ.” Cordis nói xong thì thấy mình gắn cho Frappel xuất thân tốt một cái định kiến hơi quá, nhưng cậu vẫn kiên trì nói nốt: “Trong ấn tượng của tôi, gia tộc anh có điều kiện rất tốt, bản thân cũng ưu tú, nên rất nhiều chuyện bi đát trùng khác gặp phải, anh đều sẽ không đụng tới.”
Frappel trầm mặc một lúc, rồi lắc đầu: “Trong tinh vực xung quanh không có quân thư nào như vậy cả.”
Cordis gật đầu, khóe mắt cong lên: “Thế thì tốt quá. Trong lòng tôi, hình tượng của anh rất to lớn, tự mình lựa chọn con đường càng khó đi hơn, là một trùng vừa ưu tú vừa nỗ lực.”
“To lớn?” Frappel nghĩ ngợi một chút về tính từ này: “Tính từ đó dùng để miêu tả trùng cậu thích cũng đúng chứ?”
Nghe Frappel chủ động nhắc đến, tim Cordis đập mạnh một cái, cậu chớp chớp mắt: “Như vậy cũng không ảnh hưởng gì việc tôi thích anh đâu.”
“Bây giờ vẫn còn thế sao?” Frappel giống như đang xác nhận lại.
Cordis cảm thấy lúc này không thích hợp để nói tiếp đề tài đó, cậu nghiêng mặt đi, tránh ánh mắt của Frappel, rồi thở dài: “Hoàn cảnh bây giờ không thích hợp để từ chối tình cảm. Nếu trước mặt nhiều quân thư như thế này mà anh từ chối tôi, tôi sẽ buồn lắm.”
“Sao cậu biết là tôi muốn từ chối?” Frappel liếc sang bàn bên cạnh, nơi mấy quân thư cao to đang co quắp ngồi cứng đờ, chỉ ước bịt luôn tai mình lại.
“Tôi đoán thôi, dù sao ‘thích trong lý tưởng’ với ‘thích trong hiện thực’ vẫn có chút chênh lệch mà.” Cordis cười khẽ, huống chi Frappel cũng chưa từng biểu hiện kiểu thích đó với cậu.
Cái thích trong lý tưởng là tình yêu không giai cấp, có thể phá vỡ mọi chướng ngại chỉ vì cảm xúc trong lòng; nhưng ở hiện thực, lúc nào cũng phải cân nhắc rất nhiều thứ.
Kiểu thích lý trí, cậu cảm thấy cả Frappel lẫn bản thân đều rất khó thực sự tìm được từ đối phương.
Frappel đúng là kiểu cậu thích, nhưng từ lúc biết thân phận của anh, không, phải nói là với bất cứ quân thư nào, cậu cũng chưa từng thực sự nghiêm túc suy nghĩ chuyện để cái thích kia tiến thêm một bước, biến thành yêu.
Đơn thuần chỉ là thích, là thưởng thức.
Frappel nhíu mày, nghiền ngẫm ý của những lời này. Anh hơi hối hận, lúc ra khỏi căn cứ không chặn đám hộ vệ quân thư tự động bám theo. Chỉ cần có một trùng đi cùng là đủ bảo đảm an toàn cho Cordis rồi, bọn họ không ở đây, anh nói chuyện cũng sẽ bớt kiêng kỵ hơn.
Trước khi anh nghĩ xong, Cordis đã bưng nồi cá sấu hầm lên. Mùi thơm dày đặc lan khắp không khí, thấy mấy quân thư hộ vệ đang cố căng da đầu chịu đựng mùi hương quyễn rũ mà bò tới, cậu giao nhiệm vụ cho bọn họ, bảo ăn xong thì ở lại giết cá, làm cá viên.
Tinh lực đám quân thư này quá dư dả, để khỏi lãng phí cá, chi bằng bảo bọn họ dùng hết sức lực lên nguyên liệu, làm cá thành cá viên có thể ăn trực tiếp, mang về căn cứ là có thể phân phát luôn. Hy vọng “tác dụng trị liệu của mỹ thực” có thể san bớt một chút áp lực cho Reuel.
Quân thư lập tức gật đầu, vóc dáng cao lớn nhưng trông lại có vẻ ngoan ngoãn đáng thương.
Cordis ra hiệu cho họ bưng phần cá sấu hầm của bản thân và của đám tiểu đồng bọn đi, còn cậu ôm phần của mình và Frappel tới đặt trên bàn nhỏ trước mặt hai trùng.
Frappel vẫn giữ nguyên vẻ mặt chìm trong suy nghĩ như khi nãy, Cordis bật cười, gõ gõ mặt bàn: “Đừng nghĩ nữa, đồ ăn phải tranh thủ lúc ngon nhất mà ăn luôn.”
Frappel cầm lấy đũa.
Khi anh nếm cá sấu, lập tức phát hiện hương vị hoàn toàn khác với mấy món cá vừa rồi. Thịt chắc hơn, dai hơn, sau khi hầm đã thấm đẫm gia vị, ăn lên không giống thịt cá, mà có cảm giác rất đã miệng, còn hơi giòn.
“Ngon.” Frappel đánh giá ngắn gọn nhưng chân thành.
Cordis ăn đến mức hạnh phúc, hơi nheo mắt lại: “Loại cá xấu xí này ăn ngon thật ấy.”
Mấy quân thư bàn bên cạnh cũng phát ra mấy tiếng ừ hữ mơ hồ, tỏ vẻ bọn họ đồng ý. Cordis nghe động liền quay sang, thấy mỗi trùng đều đang vung đũa rất nhanh, ăn đến quên sạch vẻ dè dặt lúc trước.
Cordis không nhịn được lắc đầu cười, lại nhìn sang Frappel đối diện, anh vẫn ăn rất ngon lành, cậu không khỏi thầm cảm khái trong lòng: không hổ là trùng mà cậu thích.
Ăn xong, Cordis bắt đầu dạy mấy quân thư làm cá viên. Sau khi xử lý sạch nội tạng và vảy, họ tách thịt ra khỏi xương, ngâm nước sạch để rửa hết máu và bớt tanh, rồi băm nhuyễn thịt cá, thêm nước gia vị đã điều chế sẵn theo tỉ lệ, quết mạnh tay, sau đó vo viên thả vào nước ấm ở nhiệt độ ổn định để nấu chín.
Trước đó cậu đã dạy trợ lý nhà ăn của quân đoàn làm thịt viên, có vài trùng học rất nhanh, lại thêm việc quân thư có thiên phú xử lý nguyên liệu nấu ăn, lực tay cũng rất thích hợp để quết thịt viên, nên rất nhanh bọn họ đã nắm được bí quyết.
Bọn họ một lần nữa phân công, bốn quân thư chia nhau phụ trách: thả lưới vớt cá, mổ bụng cá lấy thịt, quết thịt cá, nấu cá viên- tạo thành một dây chuyền sản xuất hoàn chỉnh.
Cordis nhìn bốn trùng hộ vệ một khắc cũng không rảnh tay nhưng làm việc rất hăng hái, khóe môi không nhịn được cong lên.
Tuy từ chỗ “ra ngoài nấu cơm dã ngoại” biến thành chuyến “thu gom đồ ăn”, nhưng thu hoạch được nhiều như vậy, các trùng đều rất vui.
Trong lúc cậu bận dạy bọn họ, Frappel đã thu dọn sạch sẽ nồi niêu bát đũa dùng qua, cúi đầu rửa từng thứ một.
Cordis nhìn vị đại tướng quân đang rửa bát, luôn cảm thấy có chút hoảng hốt. Tuy bình thường lúc hai trùng ăn riêng, anh cũng rửa chén, nhưng dù là ở nhà hay trên tinh hạm, Frappel chưa từng phải rửa nhiều như thế này, giờ trông y như một em trai chuyên rửa bát.
Cậu thở dài, đi tới cạnh anh, nhìn đôi tay thon dài trắng nõn của Frappel đang cầm cái bát kim loại đặt qua một bên, cố nén ý cười: “Có hối hận vì mang theo nhiều trùng như vậy ra ngoài không?”
“Cậu cũng không thích à?” Frappel liếc cậu một cái.
“Cũng?” Cordis không nhịn được bật cười: “Ban đầu tôi chỉ muốn ra ngoài chơi với anh thôi, kéo thêm bọn họ theo là tôi phải làm một đống đồ ăn, chẳng còn cảm giác đi chơi nữa.”
Tuy cậu không ghét nấu cho trùng khác ăn, cộng thêm tay nghề cậu làm đồ ăn lại ngon, đám quân thư đều rất thích, nhìn bọn họ ăn cũng có cảm giác thỏa mãn nhưng quân thư ăn đồ ăn bình thường không có cảm giác no. Bây giờ đang trong kỳ nghỉ phép, nấu nhiều như thế đúng là hơi mệt.
Cậu cũng dần hiểu được vì sao trên đường đến tinh cầu nấm, Frappel lại không cho cậu làm phần ăn riêng cho mấy trùng khác. Chỉ cần làm một lần, về sau mỗi lần ra ngoài với hộ vệ quân thư, nếu không cho bọn họ ăn cũng sẽ thấy như đang bắt bọn họ chịu tội vậy.
Ở tinh cầu nấm, Cordis đã sớm biết mấy hộ vệ quân thư này lén sắp xếp một chế độ chia ca cực kỳ nghiêm ngặt, mỗi trùng đều mong đến lượt mình “được đi làm”. Bọn họ đi làm một chút cũng không thấy mệt, điều thật sự chờ mong chính là… được ăn. Cậu cũng ngại không nỡ làm hụt mất mong chờ của bọn họ.
Đồ ăn bình thường không cách nào thỏa mãn sức ăn của quân thư, bản thân cậu ăn nhiều món ngon như vậy thì thỏa mãn cơn thèm là được rồi, nhưng mỗi lần cậu xuống bếp, ít nhất cũng có bốn cái “đại dạ dày vương” ngồi chờ cậu đút, đúng là hơi đáng sợ.
Cordis thích ăn uống mỹ thực, đối với đồ ăn ngon luôn nhiệt tình vô hạn, rất khó sinh ra ác cảm với một đám quân thư khát khao mỹ thực như vậy, chỉ là thỉnh thoảng áp lực cũng thật sự không nhỏ.
Cho dù hiện tại cậu có thân thể Trùng tộc, nhưng cũng không chịu nổi việc ngày nào cũng phải làm một lượng lớn mỹ thực. Thân thể không mệt thì lòng cũng mệt.
So ra, nấu thịt tinh thú lại nhàn hơn nhiều. Ngoài việc chúng vốn có thân hình hơi lớn, xử lý hơi phiền ra, thì những điểm khác đều là ưu thế: rất chắc bụng, có thể bổ sung năng lượng và tinh thần lực. Cậu rất mong sau này nhà ăn căn cứ có thể dùng tinh thú làm phong phú nguyên liệu nấu ăn.
Frappel ngừng động tác trên tay, nghiêm túc quan sát Cordis, thấy cậu thực sự có chút u sầu nhàn nhạt, bèn nói: “Lần sau không cần phải chiều bọn họ nữa.”
“Thế thì không được, bọn họ là cấp dưới tốt của anh, lại luôn bảo vệ tôi… Tôi ngại lắm.” Cordis thở dài. Mặt mũi mỏng quá đúng là không phải chuyện tốt.
Frappel nhìn cậu, bất chợt hỏi: “Vừa nãy cậu nói cái đó là có ý gì?”
Cordis ngẩn ra, cẩn thận nhớ lại, đoán anh đang hỏi câu “lý tưởng thích với hiện thực thích”, thấy anh thật sự còn đang nghĩ chuyện này, cậu cũng nghiêm túc suy nghĩ, rồi quyết định giải thích thêm.
Cậu nghiêm túc nói: “Cái gọi là ‘thích trong hiện thực’, không phải kiểu xúc động nhất thời, mà là sau khi xúc động rồi vẫn nghĩ đến kết quả. Ví dụ như nếu tôi muốn ở bên anh, không thể chỉ nghĩ ‘tôi thích anh’, mà còn phải nghĩ anh có thích tôi không, rồi còn phải cân nhắc giá trị quan hai bên có hợp không, gia đình, hoàn cảnh, các yếu tố xã hội, chuyện sống chung lâu dài… đủ loại vấn đề.”
Frappel nhíu mày tiêu hóa lời cậu, rồi lại có vẻ muốn nói lại thôi.
Cordis nhìn quân thư trước mặt, thấy trên mặt anh hiện rõ vẻ do dự, cậu không nhịn được cười: “Nhưng mà, quan trọng nhất vẫn là… anh có cái ý đó hay không. Trùng cái vẫn thích trùng đực hơn, đúng không?”
“Tôi không thích.” Frappel trả lời rất quả quyết.
Cordis nghe anh buột miệng nói vậy thì hơi bất ngờ, nhất thời không hiểu Frappel muốn biểu đạt cái gì.
Nếu anh không thích, vậy mấy câu khi nãy chính là cơ hội giải quyết chuyện này cho xong, Frappel đâu phải trùng ngốc.
Frappel lại im lặng, trong lòng lặp đi lặp lại hai chữ “thích” và “lâu dài”, cuối cùng thành thật nói ra suy nghĩ chân thật nhất vừa nảy lên: “Tôi rất tò mò về cậu. Cậu là một tồn tại rất đặc biệt.”
Tim Cordis lại mạnh mẽ đập dồn một cái.
Cậu thở dài, thúc giục Frappel: “Đừng lề mề nữa, mau rửa chén đi. Xong rồi anh cũng ra đó đánh cá chung với bọn họ cho vui!”
Khóe môi Frappel giật giật, định hỏi “đừng lề mề” là có ý gì, lại bị ánh mắt đầy uy h**p của Cordis trừng cho một cái, đành ngoan ngoãn cúi đầu tiếp tục rửa. Lý trí thì biết giá trị vũ lực của Cordis không thể tạo thành uy h**p, nhưng về mặt cảm xúc, anh vẫn rất tôn trọng tâm trạng lúc này của cậu.
Mấy quân thư bên hồ đang bận đến không ngơi tay, đồng loạt mở rộng tinh thần lực để chặn âm thanh bên tai lại, dùng cách đó biểu đạt sự tôn trọng đối với “trùng thủ lĩnh” của bọn họ. Nhưng thỉnh thoảng bọn họ vẫn không nhịn được mà liếc sang xem tướng quân và trung úy đang làm gì. Vừa nãy lúc chưa kịp phòng bị, bọn họ nghe được một số chuyện không nên nghe, giờ không dám nghe nữa, nhưng trong lòng đã chôn sẵn hạt giống tò mò, khiến ánh mắt lúc nào cũng bị hai đương sự hút lấy.
Lời Cordis và Frappel nói với nhau, bọn họ nghe không rõ, nhưng hành vi khác thường của Frappel khiến mấy quân thư từng cùng anh vượt qua không biết bao nhiêu trận tinh thú triều, đều sinh ra một cảm giác rất kỳ lạ.
Bên cạnh tinh vực này, chuyện giống cái yêu nhau không phải không có, ngược lại là rất nhiều.
Đa số quân thư đều có xu hướng yêu trùng đực, nhưng mấy trùng ở tinh vực xa xôi nhất này đều hiểu rất rõ, cả đời này mình gần như chắc chắn không có cơ hội tiếp cận trùng đực. Sau khi giải ngũ, đa phần bọn họ sẽ lựa chọn tìm một trùng cái phù hợp kết bạn, sống chung, cùng nuôi dưỡng trùng nhãi con.
Thư phụ của tướng quân Frappel nhà bọn họ chính là một “kỳ trùng” nổi tiếng khắp đế quốc — rõ ràng có thể kết hôn với Trùng đực Các hạ, nhưng lại lựa chọn tự mình sinh và nuôi ấu tể — Tuy năm đó Kupher đúng là nhà giàu số một, nhưng phạm vi Trùng đực Các hạ ông có thể lựa chọn hẹn hò không nhiều, còn tướng quân Frappel với quân công hiện có bây giờ, không gian lựa chọn hẹn hò với Trùng đực Các hạ rộng hơn ông năm đó rất nhiều, hoàn cảnh hoàn toàn khác.
Đương nhiên, trùng cường đại thì dễ hấp dẫn khuynh hướng đồng tính, trong quân đoàn cũng có không ít tiếng xì xào như vậy. Nhưng trước giờ Frappel chưa bao giờ có chút phản ứng nào với bất cứ trùng cái nào trong quân đoàn được cho là có hảo cảm với anh.
Tay bốn hộ vệ quân thư vẫn không ngừng làm việc, nửa cái đầu thì lo nghĩ xem sau khi nghe được chuyện riêng của tướng quân ngày hôm nay, bọn họ có bị hai trùng kia liên thủ đá khỏi đội hộ vệ hay không, như vậy sau này sẽ không được ăn mỹ thực trung úy làm nữa; nửa cái đầu còn lại thì đang rối rắm: chẳng lẽ tướng quân là vì mỹ thực của trung úy mà thích cậu ấy sao? Nếu vậy, bọn họ cũng thích trung úy mà! Trung úy chỉ thích kiểu tướng quân thôi sao? Cậu ấy có thích tướng quân không? Mấy trùng kiểu cơ bắp cường tráng như bọn họ có cơ hội không?
Ngày thường trừ lúc đánh tinh thú ra, quân thư đều lười động não, nhưng giờ phút này, bốn bộ não của bốn hộ vệ quân thư lại hiếm khi đồng bộ, xoay chuyển còn nhanh hơn cả lúc đánh nhau.
Đến khi cá viên bắt đầu tỏa hương, đầu óc bọn họ lại lần nữa trống rỗng, ánh mắt hoàn toàn bị những viên cá trắng nõn, mập mạp hấp dẫn.
Đặc biệt là quân thư phụ trách vo viên, anh ta cảm thấy tố chất chuyên nghiệp của mình đang chịu thử thách chưa từng có.
Trong lòng anh ta có hai giọng nói, một giọng gào thét: “Ngửi thôi đã thấy ngon rồi, muốn ăn muốn ăn!!!”, giọng còn lại thì ra sức mắng mình tỉnh lại, cố gắng đè nén cơn xúc động muốn trộm nếm thử.
Cordis không phải kiểu trùng cứ bám lấy một vấn đề mà tự tìm phiền phức, phản ứng kỳ lạ của Frappel cũng bị cậu tạm thời gác sang một bên ngay khi vừa xoay người.
Khi cá viên chín, cậu múc thử một viên, nếm thử hương vị.
Sức lực quân thư quả nhiên dùng rất đúng chỗ, cá viên được giã hoàn toàn bằng tay nên ăn vào có một cảm giác chắc thịt đặc biệt; nước gia vị mà cậu pha cũng vô cùng hoàn mỹ, cá viên ăn vào vừa miệng một cách hoàn hảo.
Cậu múc mấy chén, bảo đám quân thư ngồi nghỉ một chút, nếm thử thành quả lao động của chính mình.
Sau khi được ăn cá viên ngon, động lực của bọn họ lập tức tăng vọt.
Quân thư không chỉ lực tay mạnh, mà còn rất khéo, gỡ cá có thể tránh gần hết xương, tận lực giữ được nhiều thịt nhất. Những vụn thịt còn sót lại sẽ bị quết nát trong quá trình giã, không ảnh hưởng gì đến độ ngon.
Vốn dĩ rất nhiều loại cá không hợp làm cá viên, vì xương vụn quá nhiều sẽ ảnh hưởng đến hương vị, nhưng dưới sức mạnh cường hãn của quân thư, vấn đề này được giải quyết, toàn bộ cá vớt lên đều có thể làm cá viên.
Cordis cố ý tách riêng từng loại cá lớn, điều chỉnh tỉ lệ gia vị theo từng loại. Sau khi nấu chín, cậu nếm thử, quả nhiên cá viên làm từ cá khác nhau cũng có hương vị riêng.
Hương vị tuyệt vời khiến mọi trùng càng thêm hăng hái, suốt cả quãng thời gian còn lại trong ngày, bọn họ đều bận rộn.
Cordis làm thêm cho bọn họ ít cá nướng tía tô để cổ vũ, lại còn nói sau này số cá viên này sẽ mang một phần về căn cứ khao đám quân thư ở đó, nhưng phần thuộc về bốn hộ vệ hôm nay sẽ được tách riêng ra, chia cho chính bọn họ.
Vốn mấy quân thư đã cảm thấy một bên làm viên một bên được ăn, cộng thêm lúc nghỉ còn có cá nướng mỹ vị, như vậy đã rất hạnh phúc. Không ngờ còn có thể được chia phần mang về.
Ở tinh cầu nấm, nấm là bọn họ tự hái tự nướng, ngon thì cũng bình thường thôi, nhưng cá viên hôm nay trung úy tốn bao nhiêu công sức, bọn họ gần như ăn miễn phí đến no, vậy mà còn được chia phần riêng cho mình, trung úy đúng là quá tốt!
Có một quân thư đầu óc xoay không kịp, trông như sắp rưng rưng, anh ta nhìn Cordis, buột miệng nói không qua suy nghĩ: “Trung úy Cordis! Cậu thật tốt quá, tôi có thể thích cậu không?”
Cordis nghe vậy cười khúc khích, trêu lại cậu ta một câu cảm ơn.
Nói xong, quân thư mới giật mình nhận ra suy nghĩ đã ủ suốt cả buổi trưa của mình lại bật ra thành tiếng, thấy trung úy tưởng anh ta nói đùa thì mới thở phào, quay đầu lại liền bắt gặp ánh mắt sâu kín của tướng quân Frappel đang nhìn mình.
Quân thư xấu hổ cười gượng, lại ngây ngô quay sang Cordis bổ sung: “Trung úy, tôi thích cậu, nhưng vẫn xếp sau Trùng đực Các hạ!”
Cordis biết đa số quân thư trong quân đoàn đều rất cuồng nhiệt trùng đực, giống fan trung thành vậy. Có thể được xếp sau Trùng đực Các hạ là minh chứng mỹ thực của cậu đã hoàn toàn chinh phục bọn họ, địa vị quả thật không thấp. Cậu không khỏi gật đầu: “Tôi rất vinh hạnh.”
Frappel ngẩng đầu nhìn sắc trời, ánh sáng trong rừng nhạt đi rất nhanh, mặt hồ vốn bình lặng cũng dần nổi gợn sóng.
Anh lạnh mặt bảo hộ vệ quân thư thu dọn đồ đạc, ánh mắt nhìn cố định vào một hướng: “Phải đi thôi.”